Hồi ký Charles Ngo 8 – Vấp ngã bảy lần, đứng dậy tám.

Tháng 8 2008

Một vài người nghĩ, bỏ công việc cơ quan, tập trung vào internet marketing thì đã là thành công, nhưng đó chỉ là khởi đầu của trận chiến.

Bây giờ, khi tôi đã trải qua thực tế khắc nhiệt của thế giới internet marketing. Tôi nghĩ nó là trò chơi chết tiệt (Wooooooooooooooooooo!!!) – lúc trên cao có thể làm cho bạn cảm thấy mình là vua của bầu trời, nhưng lúc thất bại cho ta cảm giác như giẫm phải c*t vậy.

Các chiến dịch chết dần; các luật quảng cáo mới liên tục được đặt ra; tài khoản bị khóa; mẫu quảng cáo và landing page bị ăn cắp trắng trợn; bạn bị network chặn không cho quảng cáo offer…

Tôi nhận ra rằng thất bại là một phần của trò chơi này. Trở thành một người làm affiliate tài ba có nghĩa rằng bạn phải thích ứng và đứng dậy mạnh mẽ sau những lần vấp ngã, cho dù bạn ngã đau đến đâu đi nữa. (Cố gắng không nên để bản thân gặp phải trường hợp ngã què chân, rồi không đứng dậy được nữa – tức là luôn phải để lại đường lui cho mình).

Không may, lúc ấy tôi chưa có kinh nghiệm khi đối mặt với thất bại liên tục, và tôi sẽ phải quay lại làm công việc cơ quan nếu tôi vẫn không kiểm soát được. Tôi vẫn thường lảng tránh sự thực. Tôi chơi game, bài bạc, nhậu… Giống như làm affiliate là một kiếp sống khác của mình vậy.

Một đêm, tôi bỏ ra 10 giờ liên tục chơi đánh bài ở một sòng bài Atlanta. Tôi về nhà lúc 5 giờ sáng, với $10 tiền lời. Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá đầy áo, cảm giác thật tuyệt vọng, thật sự rất tuyệt vọng. Tôi nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt đờ đẫn, tôi tự hỏi “mình đang làm cái quái gì vậy?”.

Tôi nhắm mắt và nghĩ về quá khứ. Một năm trước tôi khám phá ra affiliate marketing. Tôi đã rất hào hứng, lao vào lĩnh vực này với tư cách newbie, một người mới, khao khác tiến bộ, tôi tập trung dồn hết sức để làm.

Tôi lấy quyển sổ và viết ra lý do mà tôi cần phải thành công:

  • Tôi cần tiền để chăm sóc bố mẹ và lo cho gia đình tương lai của mình.
  • Tôi cần du lịch và khám phá thế giới.
  • Trở thành ông chủ của chính mình và kiểm soát tương lai của bản thân.
  • Tôi cần phải chứng tỏ bản thân, mình phải giỏi.
  • Tôi cần thành công để rồi có thể giúp đỡ người khác.

Có một sự khác biệt lớn giữa cầnmuốn. Cần có nghĩa là bạn không thể sống trừ khi có đủ những thứ cấn thiết, và nó có nghĩa là sẵn sàng hy sinh sự thoải mái để có thể đi tiếp, bước tiếp. Còn muốn thì chỉ là ý muốn hướng tới, chứ chưa đã những hành động dứt khoát.

Nghĩ giàu và làm giàu

Thất bại là người thầy lớn. Khi bạn thất bại hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, nó có thể ảnh hưởng đến sự tự tin và là suy giảm ý chí, bạn sẽ không muốn đi tiếp, đôi chân sẽ mệt mỏi. Tôi phải quay lại, tôi phải nhớ lại xem mình từng bước đi như thế nào.

Nếu tôi có thể thắng một lần, tôi nhất định có thể thắng lần nữa. Tôi đã biết cách tối ưu chiến dịch – vấn đề chính là sự kiên trì mà thôi. Hay có lẽ tôi đã làm đúng, nhưng chỉ kém may mắn.

Trở lại vạch xuất phát. Có gì đó làm tôi sợ hãi vì tôi không chắc mình có thể kiếm $3000 một ngày nữa không. Tôi bảo bản thân rằng nó không quan trọng.

Tôi đặt mục tiêu thật nhỏ, mục tiêu duy nhất lúc này là kiếm $1. Với mục tiêu nhỏ hơn, tôi cảm thấy vai mình nhẹ nhõm.

Đây có lẽ là lý do lớn nhất mà người ta thất bại. Họ kiếm được $10.000 một ngày, rồi sau đó các chiến dịch toi hết. Từ đó, họ chỉ muốn làm lớn ngay cả khi hết tiền. Họ quá tự hào về bản thân và không muốn chỉ kiếm $500 / ngày.

Tôi dừng ngay những tật xấu. Tôi bắt đầu đi ra ngoài chơi bời, gặp gỡ mọi người, dừng chơi game, bỏ đánh bài. Nếu ai đó hỏi tôi đang kinh doanh thế nào, tôi sẽ bảo họ rằng tôi đang gặp rắc rối và làm ăn không thuận lợi.

Bạn biết gì không? Tôi nhận được sự quan tâm. Bạn bè bắt đầu kể tôi nghe về những lần họ thất bại. Về cơ bản, giấu diếm sự thật là một gánh nặng và nó làm tôi rất xấu hổ. Và tôi cũng nhận ra được rằng ai mới thật sự là bạn của mình.

Chiến đấu hay là chết. Tôi vẫn còn một khoản tiền kha khá ở ngân hàng, tôi rút hết. Bảo với bản thân rằng mình sẽ cho hết vào chiến dịch. Không quan tâm cho dù tôi có mất mọi thứ – thực ra trong đầu tôi chẳng còn nghĩ tới tiền nữa rồi.

Trường hợp tồi tệ nhất là gì. Tôi biết mình  luôn có thể quay lại cơ quan làm việc, xây dựng lại từ đầu. Chẳng phải là tận thế hay gì cả. Không quan trọng rằng có chuyện gì xảy ra với affiliate marketing đi nữa, chỉ cần còn đẹp trai, cuộc sống sẽ luôn ổn.

Quay đầu.

Tôi nhắn tin tới tất cả affiliate manager và xin lời khuyên về chiến dịch. Lúc  này, tôi đã có đủ kinh nghiệm để biết affiilate manager nào đang “chơi” tôi và ai là người thực sự muốn giúp đỡ.

Tôi tạo một nhiều tài khoản facebook ảo để xem người ta đang quảng cáo cái gì.

Đa số chiến dịch đều chết cứng. Nhưng đột nhiên có một chiến dịch cực kỳ lợi nhuận.

Tôi nghĩ công nghệ của affiliate network đã sai sai ở chỗ nào rồi vì các con số đều giật mình.

Bỏ ra $100, kiếm được $500 ư? Lợi nhuận gì tới 400%. Tôi chưa tối ưu mà, sao lại lợi nhuận cao vậy.

Một vài ngày sau, $500 một ngày đó trở thành $5000 một ngày.

Tôi thấy rằng không phải là là không thể kiếm tiền, mà là do thái độ làm việc của tôi. Chính cái việc không kiểm soát được bản thân, mải mê chơi bời đã kéo tôi xuống. Và khi tâm trạng chán nản, thì lợi nhuận kiểu gì.

Khi tôi quay lại với một tinh thần “chả có gì để mất, không quan tâm tới tiền” – thì tôi dần có những bước đi vững mạnh.

Tôi đến hội nghị quảng cáo New York  vào tháng 1 – 2008. Lúc này, tôi đang chạy quảng cáo trên cả Google Ads và Facebook, nhưng tôi quyết định mở rộng sang Display network. Một tuần sau hội nghị đó, tôi đạt được lợi nhuận $10.000 một ngày.

Đầu năm 2009, tôi kiếm được một triệu đô la đầu tiện.

Viết lại từ bài viết của CharlesNgo.com

Scroll to Top