Phát triển bản thân – kỹ năng quan trọng nhất cần học trong thập kỷ tới.

Trong năm thứ ba học cao đẳng, tôi đã thấy nhiều đứa bạn cùng trang lứa bị đuổi khỏi trường.

Ở chỗ tôi, nếu mà không đạt được điểm trên trung bình, nhà trường sẽ quyết định đuổi học.

Georgia Tech IS là một ngôi trường đầy khó khăn thách thức với nhiều người, nhưng tôi không nghĩ nó khó khăn gì lắm. Vì đa số sinh viên đều là những người rất giỏi. Nếu không giỏi thì họ đã không được tuyển vào trường.

Khi nhìn lại, tôi thấy vấn đề là do sinh viên chưa chuẩn bị tinh thần để đối mặt với môi trường tự do không giới hạn. Họ bị sao nhãng, và không tập trung học được.

Nghĩ lại thì trong suốt 18 năm đầu đời. Đối với đa số chúng ta thì, phụ huynh bảo gì thì nghe đấy:

  • Con không được hẹn hò yêu đương, sao nhãng học tập.
  • Con không được trang điểm.
  • Con phải đến trường hằng ngày.
  • Con không được chơi game vào cuối tuần.
  • Con phải ở nhà vào thứ bảy.

Cuộc sống thật vô cùng đơn giản, vì bạn là anh lính tuân theo lệnh cấp trên.

Và khi bạn vào đại học, bạn được tiếp xúc với khái niệm “tự do”.

Vậy chuyện gì xảy ra khi bạn học đại học.

  • Bạn không muốn đến lớp, thì bạn nghỉ. Sẽ không gặp rắc rối.
  • Bạn có thể tiệc tùng, đi nhậu mỗi tối nếu muốn.
  • Bạn muốn ngồi ở nhà cả ngày để đánh điện tử ư? Thoải mái đi, không ai cấm đâu.
  • Bạn gái ư? Bạn có thể ở cạnh cô ta cả ngày nếu muốn.

Một số người không kịp chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự “tự do” này – thế là bị điểm thấp, và phải rời khỏi trường.

Những người còn lại là những người đã biết giữ kỷ luật.

Một số người cứ đổ lỗi cho các sinh viên vì họ thiếu ý chí, nhưng thực ra họ chưa chuẩn bị tâm lý cho môi trường đó.

Và tôi có thể nói với bạn rằng, chúng ta đều đang đương đầu với tình huống tương tự.

Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà có rất nhiều sự lựa chọn, và tất cả chúng ta đều đang từ từ đánh mất kiểm soát.

Một số công ty lớn trên thế giới có phương pháp kinh doanh là tạo sự chú ý – người ta càng tốn thời gian với sản phẩm của họ, thì họ càng kiếm được nhiều tiền.

Lý thuyết của tôi rất đơn giản: Họ dùng công nghệ làm người ta nghiện dùng sản phẩm của họ. Và quan trọng là bạn phải hiểu cách làm của họ, để có thể điều chỉnh hành vi của bạn thân, để có thể tự do sống, không bị sa lầy. Khi bạn càng biết cách kiểm soát hành vi sử dụng thiết bị hiện đại của bản thân, thì bạn càng thành công.

Tôi không hề nói quá đâu.

Vào những thập niên 1940 và 1950, bác sĩ khuyên người ta hút thuốc lá.

Bạn nghĩ thử xem.

Trong hàng chục năm đó, người ta hút thuốc mà không nhận ra sự nguy hiểm của nó.

Điều này làm tôi nghĩ… những hành động nào mà ta đang làm, chúng ta cảm thấy nó là bình thường, và ta chưa nhận ra được sự nguy hiểm của nó?

Bạn thấy không, cũng giống như cái thời sinh viên vậy.

Chúng ta được tự do. Mọi người kết nối với nhau dễ dàng. Có thể lướt Facebook và gọi điện với bất cứ ai, bất cứ lúc nào mà bạn muốn.

Nhưng bạn càng kết nối với người khác, thì bạn lại đánh mất kết nối với chính bản thân mình.

Có quá nhiều thứ hiện đại đang lôi cuốn ta. Khi cả thế giới cứ liên tục nói rì rầm vào tai bạn, bạn sẽ mất dần khả năng kiểm soát tâm trí.

Tôi không viết bài này theo kiểu nhà sư giác ngộ – tôi làm kinh doanh, làm affiliate – và đấy là kết quả của thí nghiệm của tôi.

  • Ở cấp 3, tôi nghiện chơi EverQuest.
  • Khi Prosper202 mới ra mắt, tôi liên tục refresh bảng thống số vài phút một lần.
  • Lúc chuyển tới Bangkok vào 2013, tôi đã tốn quá nhiều thời gian và năng lượng vào việc hẹn hò.

Tôi nghĩ tôi là người biết giữ kỷ luật, nhưng giá mà tôi không nên tốn nhiều thời gian với Youtube và Reddit.

Tôi sẽ chia sẻ với bạn một vài khía cạnh mà bạn nên cẩn thận xem xét, cùng với một số công thức mà tôi đã dùng để kiểm soát hành vi của bản thân.

Mặt tối của công nghệ hiện đại.

Tôi sẽ không phủ nhận mặt tích cực và lợi ích mà các công cụ hiện đại đã đem đến cho chúng ta. Nhưng có tốt thì cũng có những thứ không tốt kèm theo, vì không có gì hoàn hảo cả.

Các công ty đại chúng chịu áp lực từ các cổ đông, buộc họ phải tăng doanh thu. Vậy nên một số họ sẵn sàng chơi bẩn.

Bạn có nhớ lúc chơi game khi còn nhỏ không? Bạn mua đĩa game về, vượt qua hết các màn chơi, và vậy là xong. 

Nhưng hiện giờ các công ty game đang làm những cách khác để bạn nghiện sản phẩm của họ.

Overwatch là một trong những trò chơi điện tử ưa thích của tôi.

Các vật phẩm trở nên quá quen thuộc trong game. Nếu muốn vật phẩm, phải thu thập coin, tiết kiệm và “mua” vật phẩm. Xong.

Bây giờ, nhiều trò chơi còn đưa ra các loại Box. Đó là một rương kho báu, sẽ cho ra các giải thưởng ngẫu nhiên.

Nếu bạn muốn một vật phẩm nhất định, bạn cần thu thập thật nhiều rương, và phụ thuộc vào may mắn để lấy vật phẩm mà bạn muốn.

Rất giống cái máy quay số trúng thưởng phải không? Đó là máy đánh bạc đó.

Rất giống đó, vì theo thượng nghị sĩ Josh Hawley, thì hiện đang có luật pháp xung quanh cái loại game kiểu quay số đó. Vì nó làm trẻ em tiếp xúc với cơ chế đánh bạc.

Tôi chắc là bạn cũng biết đến khái niệm “nghiện thực phẩm” rồi. Khi nhìn vào một anh chàng béo phì, thì nhiều người có thể sẽ đánh giá anh ta là không có kỷ luật, không biết tự kiểm soát, ăn quá nhiều.

Chậc…. thực ra thì các công ty cũng đang dùng công nghệ để làm bạn nghiện thực phẩm nhiều hơn.

Cơ thể chúng ta có cơ chế sinh học là thưởng thức chất béo và đường.

Nhưng các công ty thực phẩm đang tạo ra sản phẩm có lượng đường và chất béo cao hơn nhiều so với các thực phẩm tự nhiên.

Khi tôi thử nghiệm ăn kiêng với Keto, tôi đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra có rất nhiều sản phẩm chứa lượng fructozo cao quá không cần thiết, và còn đủ các loại đường khác nhau nữa.

Đây là một ví dụ về các sản phẩm công nghệ đã trở lên cực kỳ dễ nghiện:

Giải trí. Cuộc chiến trong giới giải trí điện ảnh đang bùng nổ. Đó là cuộc đua giữa các công ty lớn, HBO, Apple, Amazon, Netflix, Disney… họ liên tục tạo ra rất nhiều nội dung, và ta chỉ cần trả cho họ 20 đô / tháng.

Có quá nhiều chương trình hay mà tôi có thể xem. Cái gì cũng hay, tôi cứ lưu nó vào danh sách.

Và tôi nghĩ là nó có thể mất 8 giờ một ngày, liên tục trong 6 tháng để có thể xem hết danh sách đó, và con số đó còn không ngừng tăng lên.

Và ta không cần lái xe đến rạp phim như ngày xưa nữa, vì bây giờ đã có thể xem tất cả các bộ phim trên điện thoại, bất cứ lúc nào – 24 / 7.

Muốn lên YouTube xem video ư? Họ sẽ có video gợi ý, thuật toán… và còn tự động chiếu các video tiếp theo, làm bạn tốn nhiều thời gian hơn là dự đoán.

Porn. Ngày xưa tôi nhớ là khi tôi và đám bạn tìm được một quyển tạp chí người lớn. Lúc đó chúng tôi khoản 10 tuổi. Lúc đó bọn tôi phát hiện: chà, hóa ra phụ nữ mặc áo lót đằng sau áo sơ mi.

Vậy hiện tại thì porn nó đã như thế nào rồi. Quả là điên cuồng tung hoành luôn.

Bạn có thể xem bất cứ khi nào bạn muốn. Nhiều người bắt đầu chán những bộ phim bình thường và bắt đầu tìm đến những bộ phim kỳ quặc, quái lạ.

Và vấn đề là porn nó tạo ra những cảm xúc không thực tế về sự thân mật nam nữ.

Mạng xã hội. Một năm về trước thì tôi có viết về những trải nghiệm của tôi khi bỏ Facebook. Việc sử dụng quá nhiều phương tiện mạng xã hội cũng có thể dẫn đến trầm cảm.

Hẹn hò. Sau khi có mối quan hệ thì tôi không dùng ứng dụng hẹn hò online nữa. Tuy nhiên, có lúc tôi bắt gặp người bạn đang sử dụng Tinder. Tôi đã tham gia nghịch thử. Vì ngày xưa, chỉ có thể tiếp cận phụ nữ trực tiếp. Nếu chưa quen thì bạn phải chuẩn bị khá nhiều. Còn bây giờ thì toàn hẹn hò bằng bàn phím.

Video Games. Trò chơi điện tử đang bùng nổ – các công ty liên tục cập nhật và nâng cấp. Và năm trước tôi từng bị nghiện game Clash Royale trong hai tuần liền.

Tôi phải dừng vì cái game này được cài trên điện thoại – tức là tôi có thể truy cập game bất cứ khi nào tôi muốn. Nói cách khác, game đang kiểm soát cuộc đời tôi, và tôi thấy mình giống như nô lệ vậy.

Thực phẩm. Bên trên tôi đã đề cập đến rằng việc các công ty áp dụng công nghệ vào thực phẩm, tăng lượng đường và chất béo. Đó là lý do mà tôi đã và đang học nấu ăn. Thay vì dùng thức ăn nhanh, tôi học cách kiểm soát nó.

Mua sắm và tiêu dùng. Bạn không cần mặc quần áo và lái xe đến chợ nữa. Bây giờ mua hàng thật đơn giản. Bấm nút mua, đợi hai ngày để họ gửi đến.

Đánh bạc. Cái này tôi thấy sợ vì cá nhân tôi đã thấy nhiều người mất tất cả với cờ bạc. Tôi cũng biết một người thích đến sòng bạc.

Ngày xưa anh ta… mỗi lần muốn đánh bạc là anh ta phải bay tới Las Vegas hoặc Biloxi để chơi. Còn bây giờ thì chỉ cần tải ứng dụng cờ bạc về và anh ấy có thể chơi bất cứ khi nào anh muốn. Và kết thúc như vậy đó.

Danh sách còn dài. Điện thoại smartphone, thông báo khắp mọi nơi, bảng thống kê doanh nghiệp….

Nhưng mà, cũng không có nghĩa rằng công cụ hiện đại là kinh khủng.

Tôi chơi chút game vui vào hôm qua trên PS4, xem Netflix. Kiểm tracking Snapchat. Tôi cũng không phải là nhà sư giác ngộ.

Tôi biết, có thể bạn đang nghĩ – mọi thứ sẽ ổn nếu được kiểm soát. Theo lý thuyết thì đúng là vậy, nhưng đa số chúng ta lại không thể kiểm soát.

Và nó cũng không hoàn toàn là lỗi của chúng ta, vì mỗi năm, các công ty đó lại đưa ra những cải tiến mới để thu hút bạn.

Chúng ta đều nói rằng rất mệt mỏi. Chúng ta đều bảo rằng không có thời gian.

Đơn giản bởi vì ta không thể kiểm soát hành vi như ta đã nghĩ.

Bây giờ chúng ta sẽ bàn về cách để lấy lại sự kiểm soát.

Vượt qua cơn nghiện thiết bị hiện đại và giành lấy quyền kiểm soát cuộc sống.

Đầu tiên, tôi không phải là nhà tâm lý học.

Nghiện thì cũng có nhiều cấp độ khác nhau, và một bài viết thì sẽ không thể cho bạn biết tất cả những gì bạn cần. Nếu bạn đang nghiện nặng một cái gì đó, thì hãy tìm chuyên gia để giải quyết.

Những điều tôi viết sau đây đều là những cách thức mà tôi đã áp dụng trong chính cuộc sống của mình.

1. Tự phát triển một nhận thức riêng, và đừng nói dối bản thân mình.

Hãy hỏi một người bất kỳ về thời gian mà họ dùng Facebook. Câu trả lời bạn nhận được có thể sẽ là: “Chà, tôi hình như check Facebook một lần một ngày”.

Và Facebook công bố là một người bình thường trung bình bỏ ra 50 phút một ngày trên Facebook.

Chỉ là Facebook thôi đó.

Vậy tổng cộng của Facebook, Instagram, Reddit, Youtube, Snapchat,… thì sao?

Bước đầu tiên là bạn phải hiểu hành vi của mình, và đừng tự lừa dối bản thân.

Tôi thích theo dõi dữ liệu.

  • Đối với iPhone, tôi thích dùng tính năng ScreenTime. Nó sẽ cho ta biết được thời gian dùng điện thoại.
  • Bạn có thể dùng RescueTime để xem bạn đã lướt web như thế nào.
  • Tôi có chia sẻ cái KPI cá nhân. Vậy nên nếu bạn muốn bỏ uống các loại nước có ga, thì hãy theo dõi xem bạn đã uống bao nhiêu mỗi ngày.

Đa số người ta không muốn theo dõi dữ liệu của mình.

Lúc ở đại học, tôi ghét việc phải đăng nhập tài khoản ngân hàng của mình.

Vì tôi không muốn biết sự thật. Nếu tôi thấy khoản nợ ngập đầu sắp phải trả, thì điều đó sẽ phá nát cả ngày của tôi. Tôi thà vùi đầu xuống cát còn hơn phải xem khoản nợ đó.

Nhưng mà, buộc phải đối mặt thôi, phải tiếp tục bước tiếp.

Phải tự quý lấy mình.

Khi chức năng Screentime mới ra, tôi đã giật mình khi thấy thời gian tôi dùng iPhone là 3 giờ một ngày. Tôi bắt đầu chửi rủa bản thân, và tôi nhận ra rằng có chửi nữa thì cũng chẳng ích gì.

Nên tôi nói như vầy:

“OK vậy là đã tốn 3 giờ một ngày với cái điện thoại rồi. Không sao, không có gì to tát cả, đó là sự khởi đầu. Mục tiêu là chỉ được dùng điện thoại một giờ một ngày. Hãy xem ta đang dùng ứng dụng nào, và hãy xem xem có bỏ được cái nào không.”

Bạn thấy đấy, nhận ra vấn đề chính là bước đầu tiên.

2. Vũ khí quan trọng – Cấu trúc đảo ngược.

Ngày xưa, tôi từng cố gắng giảm cân, quá khó để bỏ thói quen ăn vặt. Tôi đã sử dụng rất nhiều ý chí.

Vậy nên, tôi đã tập trung vào việc “nhiều lên” thay vì “ít đi”.

Thay vì ít ăn vặt, tôi đã tập trung ăn nhiều thực phẩm lành mạnh. Vì ăn các thực phẩm lành mạnh, nên không còn chỗ cho thức ăn vặt nữa.

Đầu tiên là cần nhận ra vấn đề, sau đó là sử dụng công thức đảo ngược.

Tôi sử dụng cách này và dần xây dựng thói quen tốt.

Ngày nào cũng như vậy. Dậy đúng giờ, ăn đúng giờ, làm việc đúng giờ.

Càng kiên định thì thói quen càng vững chắc.

3. Dùng ít thuốc hơn.

Tôi có đứa bạn hút rất nhiều cần sa.

Tôi nhớ rằng, có lần anh ấy đã nói với tôi, “kiểu gì thì cũng nghiện rồi. Hút cần sa vẫn còn tốt hơn là Heroin và còn mấy cái khác tệ hơn nữa”.

Lúc đấy anh ta chỉ nói vui với tôi thôi, nhưng tôi đã áp dụng khái niệm đó vào cuộc sống của mình.

Tôi thì luôn thích chơi game, đánh điện tử. Khó bỏ lắm. Tôi thích kiểu lên cấp, đánh bại đối thủ, học cách tăng kỹ năng.

Việc tôi thích chơi game thì cũng giống ông bạn tôi hút cần sa vậy, khó bỏ. Và tôi không chơi nổi các kiểu game MOBA như là DOTA 2 hay là League of Legends. Nếu mà đụng vào đám này thì kiểu gì tôi cũng không thoát ra nổi, nên tôi quyết định không sờ vào bọn nó trong suốt phần đời còn lại.

Vậy nên tôi chơi các loại game kiểu single player. Chơi 30 phút, giải khuây tý, rồi tiếp tục cuộc sống.

Tôi không hứng thú với tài khoản instagram.

Tôi không muốn phải trả lời comment, không muốn quan tâm về việc có bao nhiêu “like”, bao nhiêu “followers”. Cũng không muốn phải bận tâm về việc chụp ảnh thật ngầu.

Vậy nên tôi dùng Snapchat. Tôi không follow bất kỳ ai cả. Cũng không có các thứ như like hay là comment. Tôi không bị nghiện, nhưng tôi lại được rất nhiều lợi ích.

Tôi có người bạn mà anh ấy đã bỏ thuốc lá bằng việc chuyển qua thuốc là điện tử. Cơn nghiện thì vẫn thế, nhưng ít nguy hiểm hơn.

Vậy nên, nếu bạn bó tay không thể dừng các thói quen xấu, vậy thì hãy chuyển sang những cái ít nguy hiểm hơn nhé.

4. Sửa đổi môi trường của bạn.

Lúc ở New York, tôi rất thường xuyên đi ăn cơm bên ngoài.

Không thể cưỡng lại được – nhà hàng khắp mọi nơi. Từ nhà tôi đến phòng gym là phải đi qua vài tiệm bánh pizza.

Bây giờ tôi sống ở Atlanta, tôi ít khi ăn bên ngoài. Tôi sống ở vùng ngoại ô và tôi phải lái xe nếu muốn đến một nhà hàng đàng hoàng.

Không phải ý chí của tôi đã mạnh hơn – tôi chỉ thay đổi môi trường.

Vậy làm sao để bạn kiểm soát môi trường, để thay đổi hành vi của bản thân?

  • Nếu bạn đang chơi game quá nhiều, thì bạn có thể tăng độ khó của game.
  • Nếu vợ bạn đi làm, thì hãy đưa cô ấy bộ điều khiển PS4. Vậy thì bạn chỉ có thể chơi vào ban đêm.
  • Sau khi chơi xong, rút dây nguồn vào bỏ cái dây nên gác mái. Vậy lần sau muốn chơi thì phải mò nên gác mái để tìm.

Những người xung quanh cũng góp phần tạo nên môi trường của bạn đó.

Hãy kết bạn với những người mà bạn muốn trở thành, thì họ sẽ kéo bạn nên. Còn nếu bạn hay chơi với những người không lành mạnh thì phải cẩn thận vì họ sẽ kéo bạn xuống đó.

Có một kiểu người mà tâm trí anh ta rất vững vàng, môi trường không thể ảnh hưởng. Anh ấy đi đến đâu thì cũng làm cho những người xung quanh tốt hơn. Cho dù xung quanh có rất nhiều người tiêu cực đi chăng nữa thì anh ấy cũng chẳng bị ảnh hưởng, ngược lại còn làm cho những người xung quanh dần dần tốt lên. Nhưng những người như vậy rất hiếm, cũng khó gặp được.

5. Nguyên nhân góc rễ là gì?

Mỗi khi giải quyết vấn đề, thì quan trọng là phải nhổ cỏ tận gốc.

Giả sử bạn phải viết một quyển sách. Bạn thấy Laptop sẽ làm bản thân sao nhãng, vậy nên bạn quyết định chuyển sang kiểu cổ điển viết tay – giống như những năm 1990 khi mà còn chưa có internet.

Điều đó có làm công việc tốt hơn không? Có khi là không. Bạn sẽ tìm ra các cách khác để tự làm bản thân phân tâm. Bạn sẽ bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc đi đọc thêm sách với lý do là tìm ý tưởng.

Có một cái gì đó sâu hơn. Tôi đã để ý thấy nó rồi. Mỗi khi tôi bị căng thẳng, bị stress thì tôi rất dễ bị nghiện.

Một vài năm trước tôi đã có hai tháng chạy chiến dịch thất bại. Lúc đấy tôi thấy chả có cái gì ra tiền cả. Top offer thì tạch. Mãi mà không có lợi nhuận, nên tôi bắt đầu căng thẳng.

Vậy tôi đã xử lý thế nào? Tôi đã mở game Starcraft 2 lên để chơi. Tôi chơi một mạch suốt 8 giờ, và thấy  bản thân chơi giỏi hơn. Thật đã vì được giải tỏa căng thẳng, càng chơi nhiều thì càng giỏi hơn.

Thế là, Video games và Netflix đã trở thành công cụ trốn tránh của tôi trong suốt vài tuần. Tôi không còn cái cảm giác khó chịu khi chạy chiến dịch thua lỗ nữa.

Vui, đương nhiên là chơi game thì vui rồi, nhưng nó thiếu cái gì đó.

Tôi phải bỏ game, bắt buộc phải bỏ. Đây đâu phải là lý do mà tôi đã đến trái đất. Đến đây để ngồi chơi game cả ngày ư? Không.

Tôi xóa game và ngừng nhận các thông tin giải trí. Tôi đã thỏa thuận với bản thân là phải tập trung vào chuyển đổi cho để khi thành công. Và chỉ mất vài ngày thôi thì công việc đã quay trở lại đúng tiến độ. Chậc, nó không khó như tôi đã nghĩ.

Đôi khi chúng ta có xu hướng sử dụng các hành vi gây nghiện như là một biện pháp trốn tránh, tạm thời giải tỏa căng thẳng, tránh cảm giác khó chịu. Nhưng chúng không giải quyết được vấn đề, thậm chí có lúc nó làm bạn cảm thấy khó chịu hơn.

Cách duy nhất để giải quyết nỗi đau là phải đương đầu trực tiếp với nó, chứ không phải trốn tránh.

Rắc rối của loài người.

Tại sao bạn cần chú ý đến những gì tôi vừa viết.

Vì thế giới đang có yêu cầu ngày càng cao.

Tự động hóa và trí tuệ nhân tạo sẽ có thể làm bạn mất việc. Không phải trong tương lai đâu – là Ngay Bây Giờ đó.

Một người lao động Mỹ có thể sẽ bị thay thế bằng một nhân công châu Á giá rẻ, chỉ với $7 một giờ và không cần thêm bất kỳ lợi ích nào khác.

Khi tôi nghĩ về một người “bình thường”, tôi tưởng tượng ra một người không thể kiểm soát thói xấu của mình. Bỏ ra 3 giờ một ngày để lướt Facebook mà vẫn coi đó là chuyện bình thường. Cả ngày cuối tuần ngồi xem phim / chơi game mà vẫn nghĩ đó là bình thường.

Thế giới càng ngày càng cạnh tranh. Và những người kiểm soát được hành vi là những người mạnh mẽ.

Và cuối cùng, hạnh phúc không đến từ những việc dễ dàng. Cuộc sống sẽ thiếu đi sắc màu nếu bạn làm những việc mà ai cũng có thể làm được.

Hạnh phúc thật sự là khi bạn dám thách thức bản thân và vượt qua giới hạn của chính mình.

Khi bạn già và ra đi, liệu bạn sẽ hối hận vì đã không lướt Instagram nhiều hơn, hay là bạn hối hận vì đã không chơi game nhiều hơn.

Có lẽ… không đâu.

Bên trong mỗi chúng ta là tiềm năng vĩ đại. Cho dù hiện tại bạn đã vĩ đại rồi – thì luôn có đẳng cấp tiếp theo.

Một vài người thông minh đang nghĩ cách biến bạn thành một con zombie không não. Bạn tốn 50 phút một ngày lướt Facebook ư? Họ đang nghĩ cách để bạn mất 2 giờ một ngày để cày Facebook đó.

Để chinh phục thế giới, bạn phải bắt đầu với việc chinh phục bản thân.

Nguồn: charlesngo.com